http://tinmoi-tin24h.blogspot.com/
Cập nhật những tin tức thời sự nóng nhất, hay nhất, nhanh nhất...
http://tinmoi-tin24h.blogspot.com/
Cập nhật những tin tức thời sự nóng nhất, hay nhất, nhanh nhất...
http://tinmoi-tin24h.blogspot.com/
Cập nhật những tin tức thời sự nóng nhất, hay nhất, nhanh nhất...
http://tinmoi-tin24h.blogspot.com/
Cập nhật những tin tức thời sự nóng nhất, hay nhất, nhanh nhất...
Hiển thị các bài đăng có nhãn xã hội. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn xã hội. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Sáu, 23 tháng 9, 2011
Chuyện “trộm” xác tử tù ở pháp trường
Bà Thị H, huyện Tiên Sơn (cũ), và anh Trần Văn T, ở huyện Yên Thế cùng là tỉnh Hà Bắc (cũ) bây giờ là tỉnh Bắc Ninh và Bắc Giang, đều từng "trộm" xác tử tù ở đồi axit - (pháp trường nơi thi hành án tử tù của tỉnh Hà Bắc trước đây). Câu chuyện mà họ kể lại nghe rợn cả người, nhưng đối với họ, nghĩa tử là nghĩa tận.
Hoá trang để vào nghĩa địa tử tù
Theo bà H, trong gia đình thì đứa con bị tử hình, tên Đ, được bà yêu chiều nhất. Có thể vì bà quá yêu chiều con nên nó mới ngỗ ngược như vậy. Bà nhận hết lỗi về mình nhưng có một điều chắc chắn bà H hiểu là "cha mẹ sinh con, trời sinh tính". Đ vào tù vì trộm trâu. Ngày đó, trộm cắp tài sản xã hội chủ nghĩa là một tội nghiêm trọng lắm, nhất là lại trộm trâu - cơ nghiệp của người nông dân. Bà H kể, vào tù, Đ bị người ta kỳ thị với lời nói: "ăn cả công cụ của nông dân"... Cứ thế, Đ càng lỳ lợm hơn và liên tục gây chuyện trong trại.
Tử tù sau khi thi hành án
Hôm đó là ngày rằm, một trại viên trong phòng nhận được quà của gia đình gửi vào. Trại viên này đã chia cho tất cả trại viên trong phòng, trừ Đ và tuyên bố: "Tao là con nhà nông dân, tao quý trâu bò lắm, những đứa trộm trâu bò để ăn thịt ấy là kẻ thù của tao". Vừa nói, trại viên này vừa ăn và cổ vũ các trại viên trong phòng ăn. Đ đã túm cổ áo trại viên này. Hai bên cãi cọ, bị quản giáo phát hiện, cả 2 bị phạt. Đêm đó, người trại viên ấy không để cho Đ yên, anh ta liên tục nhục mạ Đ bằng những lời lẽ rất khó nghe, dù cùng cảnh tù tội. Đ đã túm tóc anh ta, đập đầu vào tường. Người này được đưa ra bệnh xá của trại, rồi đi cấp cứu ở bệnh viện công an nhưng đã chết vì chấn thương sọ não. Đ bị xử tử hình.
Nghĩa địa tử tù
Bà H kể, ngày con bị xử tử hình, tôi ngất lên ngất xuống. Cũng xin tha tội chết nhưng không được chấp nhận. Từ đó, tôi bảo các con, bằng mọi cách để biết ngày thi hành án của nó mà đến xin xác mang về. Âu cũng là một kiếp người.
Tôi hỏi: "Ngày đó, theo qui định, sau 3 năm thi hành án, gia đình có nhu cầu xin về an táng, chôn cất, phải làm nhiều thủ tục lắm cơ mà". Bà H cho biết: "Đúng là như thế, nhưng thằng Đ mới được chôn lúc tờ mờ sáng, thì đêm đó, gia đình đã "xin" được xác con mang về rồi." Tôi bảo: "Bà có biết thế là vi phạm pháp luật không?" Bà H khẽ khàng: "Vi phạm thật nhưng cái tình trong đó lớn lắm, không bỏ được".
Bà H nhớ lại: Hôm Đ bị tử hình, bà và các con phải coi như không biết. Bà cử một người con nuôi lặng lẽ theo dõi xem Đ được chôn ở khu vực nào của nghĩa địa trong khu thi hành án riêng biệt ấy. Thế rồi gia đình cũng biết được vị trí. Đêm khuya hôm đó, các con tôi hoá trang rồi trườn, bò vào nghĩa địa đầy may rủi đó để đào bới... Tôi không sợ các con tôi không mang được xác anh, em nó về mà sợ chúng bị rắn cắn, gặp phải rủi ro như đinh găm vào chân, kim tiêm của bọn nghiện đâm vào người. Khu trường bắn ấy, cổng vào canh rất nghiêm ngặt nhưng do rất rộng, nhiều chỗ (ngày ấy) chỉ quây bằng dây thép gai. Thi hành án xong, chỉ có người quản trang ở lại với những nấm mồ tử tù thôi. Đêm đến, họ ngủ, mình mới vào".
"Sao bà không làm đơn xin trực tiếp mà lại làm như thế?" - Tôi hỏi. Bà H thành thật: "Tôi cũng đã nhờ nhiều người hỏi giúp nhưng quy định của pháp luật không cho phép nên họ từ chối. Họ im lặng khi tôi xin... Tôi hiểu, trong cái lý vẫn có cái tình. Chỉ cần họ làm ngơ, coi như không biết thì tôi mang được xác con về. Tất nhiên, tôi hiểu, làm việc đó là phải lặng lẽ, kín kẽ. Đem xác con về mà lẳng lặng như thể mình phạm tội. Không dám cúng, không dám khai tử tại địa phương... nghĩ mà rất tội".
Theo Luật Thi hành án hiện hành khi thi hành án tử hình không bắn mà thực hiện bằng tiêm thuốc độc. Thân nhân của tử tù được nhận xác về ngay sau khi thi hành án xong. Vì thế, sẽ không còn chuyện, "trộm", “cướp” xác tử tù nữa. Câu chuyện của người mẹ và người anh tử tù đi "trộm" xác con về cho thấy, quan niệm nghĩa tử là nghĩa tận của người Việt Nam chưa bao giờ mất đi. Trong trường hợp này, hãy ở vào hoàn cảnh của họ mà sẻ chia, cảm thông với nỗi đau của người còn sống. Lời phân trần của T: "Tôi hiểu rằng, nhiều người biết chuyện anh em tôi "trộm" xác em về nhưng đều tha thứ cho chúng tôi. Đó là chút tình còn lại đối với người đã chết, dù lúc sống, nó phạm tội, tội của nó không thể không đền mạng. Và, nó đã phải trả giá cho những việc làm của mình bằng chính mạng sống của mình rồi".
Bà H kể tiếp: "Quả thật, rất nhiều người ngày ấy tò mò chuyện đó. Thực ra gia đình tôi chỉ mang xác con tôi về, khi đào xong lấy xác, quan tài lại đậy lắp lại như cũ rồi lấp đất như một cái mồ bình thường nhằm tránh sự chú ý của người khác. Khi mang xác về thì quan tài ở nhà chuẩn bị sẵn. Lúc trước, tôi nghe người ta nói, tử tù bị chôn qua loa lắm. Thực ra không phải vậy. Cũng được khâm niệm, mặc đồ tử tế chu đáo lắm".
6 anh em đi trong đêm mưa "trộm" xác em
Anh T cho biết: "Em trai tôi từng là một tên cướp nguy hiểm gây ra nhiều tội ác, bị pháp luật xử án tử hình. Với xã hội, nó là một thằng bỏ đi, đáng bị lên án nhưng với gia đình, dù sao nó cũng là ruột rà, máu mủ. Từ lúc bị bắt cho đến khi xét xử, chờ thi hành án, nó đều ở trong phòng biệt giam. Những lần được gặp em ngắn ngủi trong giờ thăm nuôi theo quy định của pháp luật, nó đều bảo: "Khi nào em đi (tức bị thi hành án tử hình) hãy cho em về cùng bố mẹ nhé".
Chẳng là, bố mẹ tôi mất từ khi nó còn nhỏ. Vì thế, tôi càng xót em hơn. Một mình tôi vừa làm, vừa phải nuôi dạy các em nên không được chu đáo, em thành tử tù, tôi đau lòng lắm. Biết nguyện vọng của em, tôi cũng cậy cục, nhờ vả nhiều nơi, song pháp luật đã quy định là sau 3 năm, gia đình đến cải táng rồi đưa cốt về. Thôi đành vì em một lần cuối vậy. Thế là cả nhà ngồi bàn tính chuyện đi ăn trộm xác của em sau ngày thi hành án ở nghĩa địa trong pháp trường".
Theo anh T, kế hoạch trộm xác được bàn tính rất tỉ mỉ, cụ thể đến từng chi tiết nhỏ. Đặc biệt là không làm ảnh hưởng tới ai, nhất là những người đang thi hành nhiệm vụ. "Đêm đó, trời mưa rất to, như thể chiều lòng anh em tôi, giúp em tôi được về "ở" cùng cha mẹ vậy. Lần dò được vào tới mộ, ai cũng ướt như chuột lột, đầu thu nên cái lạnh của gió heo may, của nước mưa làm cho anh em tôi không thể quên được cái cảm giác rùng mình lúc đó. Hai hàm răng va vào nhau tạo thành âm thanh. Như đã phân công từ trước, 6 anh em tôi hì hục đào, bới, rồi cạy lắp quan tài... ôm được xác em ra, tôi khóc bằng lần cha và mẹ chết cộng lại. Nước mắt mặn chát, cay xè hai mắt. Vác em trên vai chạy cùng với 3 đứa em khác mà chẳng dám nấc thành tiếng.
Tiêm thuốc độc cho tử tù
Đưa em ra khỏi hàng rào, để em nằm trên một chiếc xe bò, vừa kéo, vừa chạy thật nhanh qua khu dễ bị phát hiện rồi mới đưa em lên chiếc công nông về nhà. Ngày đó, nhà tôi nghèo, không đủ tiền thuê ô tô đi đón em. Mọi thứ tiếp theo cho đứa em tử tù cũng lặng lẽ như thế. Tôi hỏi: "6 người đi, sao chỉ có 4 người đưa xác về?" Anh T nói tiếp: "2 người ở lại, đóng ván vào, đắp lại mộ y nguyên như cũ. Làm như thế, để tránh bị nghi ngờ. Hàng năm, hàng tháng, cứ ngày sinh, ngày chết của nó, anh em tôi vẫn thay phiên nhau đến ngôi mộ không xác đó thắp hương đến hết 3 năm thì mới thôi đấy".
Hà Nội: Thêm một trường mẫu giáo có 6 trẻ bị tay chân miệng
Trường mẫu giáo Bách Khoa (Hà Nội) trong 4 ngày (từ 15 - 19/9) đã ghi nhận 6 trẻ mắc bệnh tay chân miệng.
Cô Phạm Thu Hoài, Hiệu trưởng trường Mẫu giáo Bách khoa cho biết, ngày 15/9 trường phát hiện bé đầu tiên mắc tay chân miệng, đến ngày 19/9 thì có thêm 5 trẻ nữa bị bệnh, trong đó có 4 bé ở cùng một lớp học.
Lớp mẫu giáo lớn trường mầm non số 5 Ngọc Hà vắng vẻ ngày hôm qua. Sĩ số đủ của lớp ngày thường là 62 em. Ảnh: H.Hải
“Khi phát hiện 4 cháu cùng một lớp bị tay chân miệng, nhà trường đã cho cả lớp nghỉ học, theo dõi sức khoẻ tại nhà, đồng thời thông báo đến toàn bộ phụ huynh các lớp được biết. Toàn bộ trường, đồ dùng, đồ chơi của các bé đều được khử khuẩn bằng cloramin B liên tục ngày 1 lần trong 1 tuần. Riêng 2 lớp có trẻ mắc bệnh được tổng vệ sinh ngày 2 lần tiên tục trong 7 ngày”, cô Hoài nói.
Hiện tại, mỗi buổi sáng khi đón trẻ đến lớp, các cô giáo đều kiểm tra tay, chân bé xem có các nốt đỏ bất thường không. Nếu thấy trẻ nào dấu hiệu bất thường thì lập tức yêu cầu bố mẹ đón về và đưa con đi khám. Khi trẻ có giấy chứng nhận không mắc bệnh tay chân miệng thì sẽ tiếp tục được đi học.
“Đến ngày hôm nay, trường chúng tôi không có thêm ca mắc mới. Cả 6 cháu này đều ở thể nhẹ, điều trị và cách ly tại nhà”, cô Hoài cho biết.
Theo thống kê của Trung tâm Y tế dự phòng Hà Nội, từ đầu năm đến nay cả thành phố có gần 320 ca mắc, chủ yếu ở thể nhẹ. Bên cạnh đó cũng ghi nhận một số ca duơng tính với vi-rút EV71. Trước đây, năm nào thành phố cũng xuất hiện rải rác các ca tay chân miệng, từ vài chục ca đến vài trăm ca mỗi năm.
Hồng Hải
Nhãn:
sự kiện hàng ngày,
tin trong ngày,
xã hội
Thứ Ba, 20 tháng 9, 2011
Giám đốc ngân hàng trần tình về nghi án bị gài bẫy lãi suất
Bị miễn chức vụ vì vi phạm vượt trần lãi suất do chính một người đồng cấp ở ngân hàng khác cùng địa bàn tố giác, Giám đốc DongA Bank Tây Ninh Nguyễn Thái Hậu trả lời VnExpress.net: "Tiên trách kỷ, hậu trách nhân".
- Vụ vi phạm trần lãi suất của DongA Bank Tây Ninh không phải trường hợp xé rào đầu tiên trong ngành ngân hàng, song đây là lần đầu tiên sự việc do một người đồng cấp ở nhà băng khác tố giác. Ông giải thích như thế nào về vụ việc?
Sáng hôm đó (8/9), tôi đi công tác sớm ở ngoài nên chưa nắm được chỉ thị 02 của Ngân hàng Nhà nước ban hành chiều hôm trước và văn bản chỉ đạo của Hội sở (sáng cùng ngày). Khoảng hơn 8h tôi nhận được cuộc điện thoại của anh giám đốc ngân hàng bạn trên cùng địa bàn, gọi đến đề nghị gửi một tỷ đồng kỳ hạn một tháng với lãi suất thỏa thuận.
Ban đầu tôi không đồng ý với đề nghị trên. Nhưng sau nhiều lần trao đổi, một phần do áp lực chỉ tiêu huy động, phần nghĩ rằng anh này là giám đốc của một nhà băng khác cùng địa bàn, có thể tin tưởng được, tôi đồng ý nhận khoảng tiền trên với lãi suất thực trả là 15,5% một năm. Phần tiền chênh lệch (khoảng 1,3 triệu đồng) tôi dự định dùng tiền cá nhân của mình để chi trả khi đáo hạn.
| |
| Do áp lực về chỉ tiêu huy động vốn, Ông Nguyễn Thái Hậu, nguyên Giám đốc ngân hàng Đông Á chi nhánh Tây Ninh đã vượt trần lãi suất huy động. Người tố giác là một giám đốc ngân hàng bạn cùng địa bàn. Ảnh: Lệ Chi |
Đến khoảng gần 11h, anh giám đốc kia cho hai nhân viên chở tiền sang ngân hàng tôi để thực hiện giao dịch. Tôi vẫn chưa về cơ quan và mới biết về nội dung của chỉ thị 02 cùng văn bản chỉ đạo của Hội sở. Khi đó, tôi biết làm vậy sẽ sai nhưng vì chữ tín đã lỡ hứa nhận mức lãi suất 15,5% một năm nên không thể nuốt lời.
- Cộng đồng mạng lẫn người trong ngành ngân hàng mấy ngày qua đều bàn tán rằng người gửi tiền và tố giác anh chính là giám đốc ngân hàng ACB chi nhánh Tây Ninh. Ông bình luận gì về điều này?
Nếu dư luận đã biết rõ như thế, tôi cũng không muốn bình luận thêm về vấn đề này.
- Thông thường, các ngân hàng trước đây khi "xé rào" lãi suất hay hợp thức hóa bằng những hợp đồng mua bán vàng hoặc giao thẳng tiền mặt... nhưng ngân hàng anh lại ghi tờ giấy xác nhận sẽ trả lãi suất 15,5% một năm cho số tiền một tỷ đồng. Vì sao vậy?
Lúc diễn ra giao dịch, tôi vẫn chưa về cơ quan. Nhân viên của anh giám đốc kia khi gửi tiền thì nằng nặc đòi nhân viên DongA Bank Tây Ninh phải có giấy xác nhận sẽ trả lãi suất 15,5% một năm ngoài sổ tiết kiệm ghi lãi suất 13,94%. Mục đích để làm bằng chứng khi đáo hạn thì được nhận thêm phần lãi suất dôi ra này.
Cô nhân viên của ngân hàng tôi nghĩ đơn giản rằng họ đòi thì cứ ghi ra một tờ giấy biên nhận để làm niềm tin cho khách. Và cô nhân viên chỉ viết duy nhất một tờ giấy xác nhận đưa cho họ, nội dung chỉ có vài dòng về lãi suất và ký tên của cá nhân chứ không đóng dấu của ngân hàng.
Về trụ sở, biết nhân viên của mình có ghi biên nhận, tôi đã nhiều lần liên lạc với anh giám đốc kia để xin hủy tờ giấy này. Tuy nhiên, anh ta khất từ việc trả lại tờ biên nhận.
- Vi sao anh không báo vụ việc về hội sở DongA Bank ngay khi phát hiện mình đã xé rào, cho đến khi thanh tra Ngân hàng Nhà nước đến làm việc?
Lúc sự việc đã xảy ra, vì cho rằng đây là khoản tiền cá nhân chi trả, lại không nghĩ anh giám đốc kia sẽ tố nên tôi không báo cho Hội sở. Tuy nhiên, mấy ngày sau đó thì thanh tra Ngân hàng Nhà nước đã đến làm việc với bằng chứng tố giác là sổ tiết kiệm và tờ giấy biên nhận lãi suất trên. Ý kiến của thanh tra cho rằng kể cả chi trả lãi suất chênh lệch bằng tiền cá nhân cũng không được chấp nhận. Tất nhiên đây là hành vi không đúng nên thanh tra Ngân hàng Nhà nước đã lập biên bản.
- Trên góc độ luật pháp, người tố giác vụ vượt trần lãi suất của DongA Bank Tây Ninh là không sai, thậm chí đáng biểu dương. Còn cá nhân ông có nghĩ mình bị gài bẫy lãi suất, bị đồng nghiệp "chơi không đẹp" hay không?
Tôi biết hành vi vượt trần lãi suất là không đúng quy định. Về khía cạnh cá nhân, tôi hoàn toàn xin chịu trách nhiệm về việc mình đã gây ra. Cũng nhân tiện đây, tôi xin gửi lời xin lỗi đối với Ngân hàng Nhà nước Trung ương và Tây Ninh, vì hành vi của tôi mà ảnh hưởng tới tình hình hoạt động chung.
Bản thân tôi thực sự rất buồn vì đã gây ra hậu quả lớn cho cả Hội sở. Do đó, thời gian này tôi rất căng thẳng và stress. Có rất nhiều người gọi điện chia buồn, người thì trách tại sao lại làm việc ngớ ngẩn như thế.
Tuy nhiên, cũng không vì một người đã "chơi không đẹp' với mình mà tôi lại mất đi lòng tin với tất cả những người xung quanh. Trong xã hội, tôi tin còn rất nhiều người tốt và đáng tin cậy. Tôi cũng tự hứa với lòng, sẽ cố gắng không để vi phạm những quy định của Nhà nước và ngành ngân hàng trong tương lai.
Tôi rất tâm đắc với câu "Tiên trách kỷ, hậu trách nhân". Tôi nghĩ rằng hành vi của mình là không đúng và hoàn toàn chịu quyết định xử phạt của Ngân hàng Nhà nước, nhưng hành động của "người ta" như thế rồi cũng sẽ có sự đánh giá của cộng đồng.
- Theo quyết định kỷ luật của ngân hàng nhà nước, ông bị cách chức giám đốc DongA Bank Tây Ninh, 3 năm không được đề bạt chức vụ lãnh đạo. Ông đã dự định gì cho tương lai?
Trước những gì vừa xảy ra, đó là một bài học xương máu rất lớn trong quá trình công tác điều hành kinh doanh của cá nhân tôi sau này. Hiện giờ tôi muốn tịnh tâm một thời gian. Tạm thời tôi xin nghỉ phép không lương trong vòng hai tháng để suy nghĩ về những gì đã xảy ra. Sau đó, tôi sẽ tiếp tục gắn bó và đóng góp hết mình cho DongA Bank dù ở vị trí nào, để bù lại những gì đã gây ra cho ngân hàng.
Thứ Hai, 19 tháng 9, 2011
Lạm thu tiền trường, quản lý bó tay?
Hôm qua 19/9, Sở GD-ĐT Hà Nội đã tổ chức cuộc họp khẩn với trưởng phòng GD-ĐT 29 quận, huyện, thị xã, cụm trưởng các trường THPT và các trường trực thuộc nhằm chấn chỉnh công tác thu - chi năm học 2011-2012.
Động thái muộn này của cơ quan quản lý xem ra chỉ để cho có bởi đến thời điểm này, hầu hết các trường đã cơ bản triển khai xong việc thu đầu năm. Vấn đề được dư luận quan tâm lúc này là phương án và mức độ xử lý thế nào với những sai phạm?
Thu nhiều, thu sai
Không khó để có thể "nhìn" ra các khoản thu không hợp pháp, song cũng không mấy hợp lý của các nhà trường trong danh sách các khoản thu đầu năm. Ngành GD-ĐT đã từng có lần dự kiến ban hành một danh sách các khoản thu để tránh tình trạng các trường tự đặt ra các khoản thu với những cái tên na ná nhau. Nhưng rồi thực tế mỗi trường một vẻ, nơi cần khoản này nhưng lại không cần khoản kia, không thể cố định mà áp vào. Vì vậy, độ dài - ngắn, mức cao - thấp của danh sách các khoản thu phụ thuộc vào điều kiện cụ thể. Đó là cách lý giải của các trường, còn thực tế không hẳn vậy. Thống kê sơ bộ của Sở GD-ĐT cũng thừa nhận tình trạng thu sai, thu nhiều có ở nhiều quận, huyện, từ Ba Đình, Đống Đa, Cầu Giấy, Thanh Xuân… đến Long Biên, Hoàng Mai, Từ Liêm, Thường Tín…
Ngoài các khoản thu theo quy định và các khoản thu hộ, mỗi HS mới được tuyển vào lớp 10 của Trường THPT Trung Văn (huyện Từ Liêm) phải nộp thêm gần 1,2 triệu đồng; trong đó có những khoản vô lý như hỗ trợ nâng cao 160 nghìn đồng/HS/học kỳ; mái che 350 nghìn đồng/HS; chăm sóc vườn cây 100 nghìn đồng/HS; ghế ngồi 30 nghìn đồng/HS; tiền mua máy photocopy 50 nghìn đồng/HS; Chữ thập đỏ 30 nghìn đồng/HS; biển lớp 20 nghìn đồng/HS… Còn theo phản ánh của phụ huynh một trường THCS ở quận nội thành, mỗi HS phải đóng hơn 1,8 triệu đồng, riêng phần thu thỏa thuận lên tới hơn chục khoản, trong đó có phần phí cho câu lạc bộ các môn toán, văn, Anh; kỹ năng sống; xã hội hóa trường; quỹ hỗ trợ; cờ khai giảng; báo Đội… Điều đáng nói là chẳng có phụ huynh nào được nhà trường thỏa thuận cứ ghi danh nộp tiền, ai cũng chằn chặn mà nộp chừng ấy.
Mặc dù quy định của Sở GD-ĐT không cho phép các trường thu của HS 4 khoản gồm bảo vệ, vệ sinh, an ninh và trông giữ xe đạp, song Trường THPT Trung Văn (Từ Liêm) vẫn thu tiền trông xe đạp với mức 80 nghìn đồng/ HS/học kỳ. Lại có trường tự đặt ra các loại quỹ như quỹ in ấn tài liệu phục vụ thi học kỳ và thi cuối năm; quỹ phục vụ thi văn nghệ và các hoạt động tổ chức trong trường… Lý giải về tình trạng thu nhiều, thu cao, ý kiến của đại diện lãnh đạo một số phòng GD-ĐT và nhà trường cho rằng, đó là do mức thu các khoản trong quy định quá lạc hậu trong khi yêu cầu hoạt động của trường hiện đã khác xưa. Trưởng phòng GD-ĐT huyện Gia Lâm Nguyễn Văn Quý còn cho rằng, do trình độ chuyên môn, nghiệp vụ của hiệu trưởng một số nơi còn hạn chế nên dẫn đến việc thu sai… Ông cũng kiến nghị với lãnh đạo ngành nên xem xét lại quy trình 4 bước thực hiện thỏa thuận hợp lý hơn, bởi khó có lãnh đạo phòng GD-ĐT nào dám ký vào bản kế hoạch công việc với các mức thu mà các trường đề xuất.
Bao giờ mới hết lạm thu?
Căn nguyên của nỗi bức xúc được chỉ ra chủ yếu là do cách thức các nhà trường khi triển khai thu các khoản dưới danh nghĩa thỏa thuận hoặc tự nguyện. Đó là sự mập mờ, không rõ ràng trong việc dự trù mức thu, nội dung chi từng khoản, là cách yêu cầu đóng góp tự nguyện mà như ép buộc của một số trường và việc thỏa thuận cũng chỉ là "diễn". Chánh Thanh tra Sở GD-ĐT Nguyễn Đức Vui ghi nhận: Hiếm có nơi nào trình ra được kế hoạch cụ thể rằng số tiền thu của quỹ hội cha mẹ HS như thế thì dùng vào những việc gì, ai là người hưởng lợi... Việc thỏa thuận nội dung thu và mức thu ở nhiều nơi cũng chỉ là quyết định giữa đại diện nhà trường và ban đại diện cha mẹ HS. Riêng về mức thu của quỹ phụ huynh, theo ông Vui, kinh nghiệm của một số địa phương cho thấy, Hà Nội nên thống nhất mức thu của quỹ phụ huynh trường, sau đó trích một tỷ lệ phần trăm nhất định cho hoạt động của quỹ hội phụ huynh các lớp. Điều này sẽ tránh được tình trạng "trăm hoa đua nở" của các trường. Năm học 2011-2012, quận Cầu Giấy cũng đã có văn bản quy định rõ mức trần của một số khoản thu, trong đó quỹ phụ huynh 50 nghìn đồng/HS/học kỳ (ở cả cấp mầm non, tiểu học, THCS), tiền ăn cao nhất là 22 nghìn đồng/ HS/ngày, tiền hỗ trợ chăm sóc bán trú tối đa 100 nghìn đồng/ HS/tháng… Đây được coi như "cây gậy" pháp lý cho công tác quản lý chỉ đạo và việc triển khai ở các trường. Việc này cho thấy, không phải là không thể "quản" mà vấn đề là cơ quan quản lý có thực lòng vào cuộc và dám quản hay không?
Giải pháp được đưa ra tại cuộc họp khẩn là các đơn vị thu sai thì phải trả lại tiền cho phụ huynh HS. Đây không phải lần đầu tiên ngành GD-ĐT đưa ra hình thức xử lý này và thực tế cho thấy không hiệu quả. Chỉ đạo dạng này như kiểu "đánh bùn sang ao", nói cho qua chuyện mà thôi! Minh chứng là tình trạng lạm thu vẫn "nóng" và có chiều hướng lan rộng. Bao giờ mới hết lạm thu nếu lãnh đạo ngành còn né tránh?
http://www.tinmoi.vn/lam-thu-tien-truong-quan-ly-bo-tay-09590784.html
Động thái muộn này của cơ quan quản lý xem ra chỉ để cho có bởi đến thời điểm này, hầu hết các trường đã cơ bản triển khai xong việc thu đầu năm. Vấn đề được dư luận quan tâm lúc này là phương án và mức độ xử lý thế nào với những sai phạm?
Các khoản phí đầu năm học vẫn là nỗi lo với nhiều phụ huynh.
Thu nhiều, thu sai
Không khó để có thể "nhìn" ra các khoản thu không hợp pháp, song cũng không mấy hợp lý của các nhà trường trong danh sách các khoản thu đầu năm. Ngành GD-ĐT đã từng có lần dự kiến ban hành một danh sách các khoản thu để tránh tình trạng các trường tự đặt ra các khoản thu với những cái tên na ná nhau. Nhưng rồi thực tế mỗi trường một vẻ, nơi cần khoản này nhưng lại không cần khoản kia, không thể cố định mà áp vào. Vì vậy, độ dài - ngắn, mức cao - thấp của danh sách các khoản thu phụ thuộc vào điều kiện cụ thể. Đó là cách lý giải của các trường, còn thực tế không hẳn vậy. Thống kê sơ bộ của Sở GD-ĐT cũng thừa nhận tình trạng thu sai, thu nhiều có ở nhiều quận, huyện, từ Ba Đình, Đống Đa, Cầu Giấy, Thanh Xuân… đến Long Biên, Hoàng Mai, Từ Liêm, Thường Tín…
Ngoài các khoản thu theo quy định và các khoản thu hộ, mỗi HS mới được tuyển vào lớp 10 của Trường THPT Trung Văn (huyện Từ Liêm) phải nộp thêm gần 1,2 triệu đồng; trong đó có những khoản vô lý như hỗ trợ nâng cao 160 nghìn đồng/HS/học kỳ; mái che 350 nghìn đồng/HS; chăm sóc vườn cây 100 nghìn đồng/HS; ghế ngồi 30 nghìn đồng/HS; tiền mua máy photocopy 50 nghìn đồng/HS; Chữ thập đỏ 30 nghìn đồng/HS; biển lớp 20 nghìn đồng/HS… Còn theo phản ánh của phụ huynh một trường THCS ở quận nội thành, mỗi HS phải đóng hơn 1,8 triệu đồng, riêng phần thu thỏa thuận lên tới hơn chục khoản, trong đó có phần phí cho câu lạc bộ các môn toán, văn, Anh; kỹ năng sống; xã hội hóa trường; quỹ hỗ trợ; cờ khai giảng; báo Đội… Điều đáng nói là chẳng có phụ huynh nào được nhà trường thỏa thuận cứ ghi danh nộp tiền, ai cũng chằn chặn mà nộp chừng ấy.
Mặc dù quy định của Sở GD-ĐT không cho phép các trường thu của HS 4 khoản gồm bảo vệ, vệ sinh, an ninh và trông giữ xe đạp, song Trường THPT Trung Văn (Từ Liêm) vẫn thu tiền trông xe đạp với mức 80 nghìn đồng/ HS/học kỳ. Lại có trường tự đặt ra các loại quỹ như quỹ in ấn tài liệu phục vụ thi học kỳ và thi cuối năm; quỹ phục vụ thi văn nghệ và các hoạt động tổ chức trong trường… Lý giải về tình trạng thu nhiều, thu cao, ý kiến của đại diện lãnh đạo một số phòng GD-ĐT và nhà trường cho rằng, đó là do mức thu các khoản trong quy định quá lạc hậu trong khi yêu cầu hoạt động của trường hiện đã khác xưa. Trưởng phòng GD-ĐT huyện Gia Lâm Nguyễn Văn Quý còn cho rằng, do trình độ chuyên môn, nghiệp vụ của hiệu trưởng một số nơi còn hạn chế nên dẫn đến việc thu sai… Ông cũng kiến nghị với lãnh đạo ngành nên xem xét lại quy trình 4 bước thực hiện thỏa thuận hợp lý hơn, bởi khó có lãnh đạo phòng GD-ĐT nào dám ký vào bản kế hoạch công việc với các mức thu mà các trường đề xuất.
Bao giờ mới hết lạm thu?
Căn nguyên của nỗi bức xúc được chỉ ra chủ yếu là do cách thức các nhà trường khi triển khai thu các khoản dưới danh nghĩa thỏa thuận hoặc tự nguyện. Đó là sự mập mờ, không rõ ràng trong việc dự trù mức thu, nội dung chi từng khoản, là cách yêu cầu đóng góp tự nguyện mà như ép buộc của một số trường và việc thỏa thuận cũng chỉ là "diễn". Chánh Thanh tra Sở GD-ĐT Nguyễn Đức Vui ghi nhận: Hiếm có nơi nào trình ra được kế hoạch cụ thể rằng số tiền thu của quỹ hội cha mẹ HS như thế thì dùng vào những việc gì, ai là người hưởng lợi... Việc thỏa thuận nội dung thu và mức thu ở nhiều nơi cũng chỉ là quyết định giữa đại diện nhà trường và ban đại diện cha mẹ HS. Riêng về mức thu của quỹ phụ huynh, theo ông Vui, kinh nghiệm của một số địa phương cho thấy, Hà Nội nên thống nhất mức thu của quỹ phụ huynh trường, sau đó trích một tỷ lệ phần trăm nhất định cho hoạt động của quỹ hội phụ huynh các lớp. Điều này sẽ tránh được tình trạng "trăm hoa đua nở" của các trường. Năm học 2011-2012, quận Cầu Giấy cũng đã có văn bản quy định rõ mức trần của một số khoản thu, trong đó quỹ phụ huynh 50 nghìn đồng/HS/học kỳ (ở cả cấp mầm non, tiểu học, THCS), tiền ăn cao nhất là 22 nghìn đồng/ HS/ngày, tiền hỗ trợ chăm sóc bán trú tối đa 100 nghìn đồng/ HS/tháng… Đây được coi như "cây gậy" pháp lý cho công tác quản lý chỉ đạo và việc triển khai ở các trường. Việc này cho thấy, không phải là không thể "quản" mà vấn đề là cơ quan quản lý có thực lòng vào cuộc và dám quản hay không?
Giải pháp được đưa ra tại cuộc họp khẩn là các đơn vị thu sai thì phải trả lại tiền cho phụ huynh HS. Đây không phải lần đầu tiên ngành GD-ĐT đưa ra hình thức xử lý này và thực tế cho thấy không hiệu quả. Chỉ đạo dạng này như kiểu "đánh bùn sang ao", nói cho qua chuyện mà thôi! Minh chứng là tình trạng lạm thu vẫn "nóng" và có chiều hướng lan rộng. Bao giờ mới hết lạm thu nếu lãnh đạo ngành còn né tránh?
http://www.tinmoi.vn/lam-thu-tien-truong-quan-ly-bo-tay-09590784.html
Nhãn:
cho phép,
công tác,
đua,
mẹ,
nghệ,
phục vụ,
quan tâm,
sự kiện hàng ngày,
thừa nhận,
tin tức,
triển khai,
xã hội
Ba mẹ con sống ở nghĩa địa giữa Hà Nội
3 năm qua, 3 mẹ con chị Hương chỉ biết mò mẫm trong bóng tối, dựa vào ánh đèn leo lét, mập mờ của đèn đường và cả ngọn lửa ma trơi giữa nghĩa địa Khương Đình Hạ (Thanh Xuân, Hà Nội) để lay lắt sống qua ngày.
Tiếng la hét xua đuổi đàn chó của một đứa trẻ vang lên lanh lảnh giữa không gian tĩnh mịch hoang vu của khu nghĩa địa Khương Đình Hạ (Thanh Xuân, Hà Nội). Tiếng gào trầm trầm của giọng nói khản gió của người đàn bà luống tuổi xen lẫn tiếng chó rít ăng ẳng. Những tiếng động của cuộc sống thực vang lên ở chốn ngỡ như là không còn có sự sống của cuộc đời thực nữa. Những va đập của đời sống thực ấy phía sau những ngôi mộ âm u lạnh lẽo trong một buổi sáng mờ sương làm chúng tôi không khỏi ngỡ ngàng.
Sống cùng những bia mộ
Đã nhiều năm nay, người dân sống xung quanh khu vực nghĩa trang Khương Đình không còn lạ lẫm gì với hoàn cảnh vô cùng đáng thương của ba mẹ con chị Hương. Suốt 3 năm qua, 3 mẹ con chị Hương chỉ biết mò mẫm trong bóng tối, dựa vào ánh đèn leo lét, mập mờ của đèn đường và cả ngọn lửa ma trơi giữa nghĩa địa này mỗi khi đêm xuống. Cái "tổ ấm" của họ là những mảnh vải che tạm bợ trong là cái đệm bốc mùi hôi hám được đặt cạnh ngay những nấm mồ lạnh ngắt. Nó chật chội, bẩn thỉu và rờn rợn đến ghê người. 3 con người tối tăm đó đã sống vật vã, mò mẫm giữa lòng Hà Nội đầy ánh sáng, phồn hoa.
Biết chúng tôi đến tìm hiểu về gia cảnh, chị Hương tỏ ra ngại ngùng và không muốn chia sẻ. Sau thời gian thuyết phục, chị Hương ái ngại kể chuyện đời mình. Ngày đó, chị Hương không được như chúng bạn, một mắt kém, tinh thần không được bình thường do mẹ bị cúm khi mang thai chị.
Không những vậy, chị lại phải chịu cảnh "mẹ nọ con kia", 14 tuổi thì mẹ mất, cô bé Hương vì không thể sống cùng bố và người dì ghẻ đã chấp nhận cuộc sống "tối đâu là nhà, ngã đâu là giường". Chị làm đủ thứ, từ rửa bát thuê, bán xôi, làm ô sin, tất cả những việc gì có thể kiếm ra tiền. 40 tuổi, tóc chị xác xơ, đôi bàn tay chị gầy guộc, gương mặt nhăn nheo, bơ phờ, áo quần lấm lem bùn, than (quanh đây nhiều hộ làm nghề đóng than thủ công). Chị già hơn nhiều so với cái tuổi tứ tuần của mình.
Người mẹ của hai đứa con nhỏ rưng rưng khi nói đến hoàn cảnh lang thang, nay đây mai đó của mình: "Gì chị cũng làm miễn kiếm được đồng tiền nuôi thân, lo cho các cháu. Đời vất vả nhưng chị không ngửa tay xin ai cái gì cả. Chị nghĩ chỉ có làm điếm và ăn cắp mới đáng xấu hổ, chứ làm ăn lương thiện kiếm ra đồng tiền thì có gì mà ngại". Rồi chị rút mấy ngàn lẻ bảo thằng Cò đi mua cho vài điếu thuốc, hút cho "đỡ sầu". Và có cái gì đó như là bất cần, chấp nhận cuộc sống này.
Người đàn bà cô đơn... hoang và ...dại
Năm 1997, số phận lại trở nên nghiệt ngã hơn khi tiếp tục thử thách người phụ nữ bất hạnh đó ở những khía cạnh thương tâm hơn. Chị mang bầu với một ai đó (chị không muốn nói tên). Nhắc đến người đàn ông đó chị như nghẹn lại và không muốn nói tiếp: "Nhắc đến làm gì, đến hỏi một câu xem con cái ra sao cũng không thấy. Nhà anh ta cũng có điều kiện lắm, vậy mà…". Chị kể, ngày mang thai đứa lớn (Phạm Thị Tuyết Mai- sinh năm 1997) một mình chị chịu đựng đau đớn. Chị còn nhớ như in cái đêm trở dạ. Lúc đó đã 2h sáng một mình vật vã ôm bụng lên Trạm y tế phường Khương Đình. Lần đó may mắn được mọi người giúp đỡ nên đã "mẹ tròn con vuông".
Người mẹ trẻ lang thang nay lại mang theo đứa con nhỏ. Chị kể: "Cũng may là con Bông (cháu Tuyết Mai) không phải ăn sữa ngoài, hai mẹ con có gì ăn nấy. Lúc đó chị hết bán xôi, rửa bát thuê rồi đi làm ô sin để nuôi con". Lúc con Bông mới được mấy tháng, trời lạnh cắt da cắt thịt, chị bế nó đi lau dọn nhà cho người ta. Cứ để nó ở bên cạnh rồi mình làm, thỉnh thoảng lại cho nó bú". Nói đến đây chị Hương không kìm nổi những tiếng nấc trong lòng rồi lại nức nở: "Ngày đó chị ở nhờ nhà người ta, làm gì có ai trông con Bông. Để nó ở nhà chắc khóc hết nước mắt vì đói và rét…".
Chị Hương bùi ngùi: "Hôm đó chị lên trạm y tế phường, có tới 2 người ở đó nhưng họ bảo không biết gì về đỡ đẻ cả. Họ bảo gọi xích lô hay taxi đi bệnh viện. Nhưng chị không còn xu dính túi. Thế là chị lại đi bộ về nhà, đoạn đường về nhà thật kinh khủng. Có những lúc đau quặn phải gục đầu vào tường, chân tay run lập cập". Vậy là đứa trẻ thứ 2 cũng ra đời, một số phận bất hạnh như được dự báo trước khi nó được sinh ra ở ngoài đường.
Nguy hại những đứa trẻ không có tương lai
Là chị Hương nói thế nhưng tôi vẫn cứ băn khoăn tự hỏi rằng nếu chị đã biết là sinh cái Bống ra đã khổ sở, vất vả sao chị lại "đi với người ta" đến rồi đớn đau mà sinh ra thằng Cò trong tủi nhục. Chị kể về sự khốn đốn khi phải nuôi 2 con. Tôi nghe chị, thương mà giận.
Có lẽ điều ám ảnh nhất với chúng tôi không phải là túp lều hôi hám, rách nát của mẹ con chị Hương mà chính cặp mắt ngây thơ thoáng chút ngỗ nghịch, bất cần của hai đứa trẻ? Trong tương lai liệu chúng có đứng vững được trước cám dỗ hay không? Khi bước vào khu nghĩa địa Khương Đình chúng tôi không thể cầm lòng khi thấy con trai chị Hương vẫn còn nằm co dưới nền đất và trùm kín chiếc chăn.
Chị Hương nói: "Chiếc giường hằng ngày ngủ, có 3 con chó thường xuyên nằm cùng nên rất hôi. Thằng "Cò", (tên chị vẫn thường gọi) nó không chịu được mùi hôi nên nằm ở đây đó". Mới 11 tuổi nhưng Quốc Anh (con trai thứ 2 của chị Hương) đã tỏ ra bất trị và lì lợm. Thấy cháu nằm nền đất, chúng tôi liền hỏi: "Sao nằm đất thế này?", cậu bé cộc lốc: "Không trả lời! Không quen biết".
Ngồi cùng mẹ bên ngôi mộ sát giường ngủ, cu cậu liên tục cắt ngang câu chuyện giữa chúng tôi bằng những lời đề nghị "xin tiền chơi game, mua súng". Mẹ "Cò" nói thằng bé học cũng được nhưng phải cái nghịch nhất lớp. Chị thậm chí cũng không rõ chuyện thằng Cò đã nghỉ học được hơn 1 năm rồi. Nó đòi mượn bằng được chiếc điện thoại "hàng hiệu, đập hộp không vỡ" của tôi, hí hoáy chơi trò nhảy bóng. Rồi cứ thế cười sảng khoái khi vượt qua màn này màn khác. Cũng chỉ với cách đó Cò mới đủ kiên nhẫn ngồi trả lời mấy câu hỏi của "những người xa lạ" là chúng tôi.
Nó buông thõng từng lời: "Cháu chán học rồi. Không bao giờ thích đi học. Đến trường bọn nó hay nói xấu sau lưng. Cháu tức, đấm nhau suốt. Cô giáo nói cháu cũng chửi lại". Bạn thân của thằng Cò ngoài mấy "anh em" hội "MU, võ lâm truyền kỳ" (game online) là mấy con chó, mèo trong "nhà" và cái nghĩa địa hoang vắng với những lần sợ bắn người khi nhìn thấy bóng ma lởn vởn trong đêm tối.
"Nhiều lần ở đây người nghiện toàn vào hút, chích. Họ ngồi ngay trên giường nhà cháu. Cháu nhìn cháu ghê lắm. Kim tiêm quanh đây rất nhiều", thằng bé vừa kể vừa kéo tôi ra đống gạch cạnh lối ra vào nghĩa địa, chỗ mà buổi sáng nó vừa nằm, chỉ vào cái bơm kim tiêm và chai nước còn thừa vẫn lăn lóc ở đó để chứng minh.
Còn cái Bông, chị thằng Cò hiện đang học lớp 7. Em sinh năm 1997 nhưng đi học muộn 2 năm. Chị Hương gương mặt rạng ngời, khoe: "Cái Bông học khá. Nó thích học". Nhưng sống giữa sự "hoang dại" đến lạnh người và ít được quan tâm, cũng như thằng Cò, chị nó sẵn sàng buông lời bốp chát, thiếu chủ ngữ, xưng hô từ với người lớn tuổi hơn. Các em thực sự muốn "xa lánh" thế giới ồn ào ngoài kia.
Hỏi về ước mơ sau này, mẹ thằng Cò nói: "Chị Bông nói sau này thích học nấu ăn. Thằng Cò thích làm phi công, được tự do bay nhảy, đứng ở trên cao để ngắm nhìn mọi thứ". Còn chị, chị chẳng mơ ước gì nhiều "chỉ mong sau này chúng có mảnh đất để ở".
Bà Nguyễn Thị Phương, Phó Chủ tịch phường Khương Đình (Thanh Xuân, Hà Nội) cho biết, hiện 3 mẹ con chị Hương không đăng ký hộ khẩu tại phường, chị là dân nơi khác đến. Trước khi ra nghĩa địa, 3 mẹ con sống lang thang, vạ vật tại hiên của các nhà cạnh đường, có khi ở những ngôi nhà hoang. Cuộc sống vô cùng khổ cực và vất vả.
Từ khi ra nghĩa địa Khương Đình sống, phường biết hoàn cảnh và có quan tâm đến 3 mẹ con chị Hương. Tạo điều kiện làm giấy khai sinh cho 2 đứa con mặc dù các cháu không có bố. Hơn nữa, khi đến tuổi đến trường phường cũng tạo điều kiện cho các cháu đi học và được miễn phí hoàn toàn. Phường Khương Đình thường xuyên có quà, tặng sách vở, quần áo cho 2 cháu nhỏ. Hiện phường Khương Đình đang làm đơn đề nghị cho cả 3 mẹ con đi Trung tâm bảo trợ xã hội.
http://www.tinmoi.vn/ba-me-con-song-o-nghia-dia-giua-ha-noi-09590473.html
Sống cùng những bia mộ
Đã nhiều năm nay, người dân sống xung quanh khu vực nghĩa trang Khương Đình không còn lạ lẫm gì với hoàn cảnh vô cùng đáng thương của ba mẹ con chị Hương. Suốt 3 năm qua, 3 mẹ con chị Hương chỉ biết mò mẫm trong bóng tối, dựa vào ánh đèn leo lét, mập mờ của đèn đường và cả ngọn lửa ma trơi giữa nghĩa địa này mỗi khi đêm xuống. Cái "tổ ấm" của họ là những mảnh vải che tạm bợ trong là cái đệm bốc mùi hôi hám được đặt cạnh ngay những nấm mồ lạnh ngắt. Nó chật chội, bẩn thỉu và rờn rợn đến ghê người. 3 con người tối tăm đó đã sống vật vã, mò mẫm giữa lòng Hà Nội đầy ánh sáng, phồn hoa.
Hai mẹ con chị Hương tại nghĩa địa
Hình ảnh 3 mẹ con ướt như chuột bồng bế nhau khắp nơi tìm chỗ trú ẩn trong những đêm mưa to gió lớn khiến không ít người rơi nước mắt. Chị Hương kể: "Nhiều đêm mưa to quá, mấy cái bạt rách không chịu nổi, ngồi trên giường mà như ngoài sân. Thế là 3 mẹ con lại bồng bế nhau đi trú, bao giờ tạnh lại trở về nhà. Chị chỉ thương con Bông với thằng Cò, chúng nó sợ sấm sét lắm".Biết chúng tôi đến tìm hiểu về gia cảnh, chị Hương tỏ ra ngại ngùng và không muốn chia sẻ. Sau thời gian thuyết phục, chị Hương ái ngại kể chuyện đời mình. Ngày đó, chị Hương không được như chúng bạn, một mắt kém, tinh thần không được bình thường do mẹ bị cúm khi mang thai chị.
Không những vậy, chị lại phải chịu cảnh "mẹ nọ con kia", 14 tuổi thì mẹ mất, cô bé Hương vì không thể sống cùng bố và người dì ghẻ đã chấp nhận cuộc sống "tối đâu là nhà, ngã đâu là giường". Chị làm đủ thứ, từ rửa bát thuê, bán xôi, làm ô sin, tất cả những việc gì có thể kiếm ra tiền. 40 tuổi, tóc chị xác xơ, đôi bàn tay chị gầy guộc, gương mặt nhăn nheo, bơ phờ, áo quần lấm lem bùn, than (quanh đây nhiều hộ làm nghề đóng than thủ công). Chị già hơn nhiều so với cái tuổi tứ tuần của mình.
Người mẹ của hai đứa con nhỏ rưng rưng khi nói đến hoàn cảnh lang thang, nay đây mai đó của mình: "Gì chị cũng làm miễn kiếm được đồng tiền nuôi thân, lo cho các cháu. Đời vất vả nhưng chị không ngửa tay xin ai cái gì cả. Chị nghĩ chỉ có làm điếm và ăn cắp mới đáng xấu hổ, chứ làm ăn lương thiện kiếm ra đồng tiền thì có gì mà ngại". Rồi chị rút mấy ngàn lẻ bảo thằng Cò đi mua cho vài điếu thuốc, hút cho "đỡ sầu". Và có cái gì đó như là bất cần, chấp nhận cuộc sống này.
Người đàn bà cô đơn... hoang và ...dại
Năm 1997, số phận lại trở nên nghiệt ngã hơn khi tiếp tục thử thách người phụ nữ bất hạnh đó ở những khía cạnh thương tâm hơn. Chị mang bầu với một ai đó (chị không muốn nói tên). Nhắc đến người đàn ông đó chị như nghẹn lại và không muốn nói tiếp: "Nhắc đến làm gì, đến hỏi một câu xem con cái ra sao cũng không thấy. Nhà anh ta cũng có điều kiện lắm, vậy mà…". Chị kể, ngày mang thai đứa lớn (Phạm Thị Tuyết Mai- sinh năm 1997) một mình chị chịu đựng đau đớn. Chị còn nhớ như in cái đêm trở dạ. Lúc đó đã 2h sáng một mình vật vã ôm bụng lên Trạm y tế phường Khương Đình. Lần đó may mắn được mọi người giúp đỡ nên đã "mẹ tròn con vuông".
Người mẹ trẻ lang thang nay lại mang theo đứa con nhỏ. Chị kể: "Cũng may là con Bông (cháu Tuyết Mai) không phải ăn sữa ngoài, hai mẹ con có gì ăn nấy. Lúc đó chị hết bán xôi, rửa bát thuê rồi đi làm ô sin để nuôi con". Lúc con Bông mới được mấy tháng, trời lạnh cắt da cắt thịt, chị bế nó đi lau dọn nhà cho người ta. Cứ để nó ở bên cạnh rồi mình làm, thỉnh thoảng lại cho nó bú". Nói đến đây chị Hương không kìm nổi những tiếng nấc trong lòng rồi lại nức nở: "Ngày đó chị ở nhờ nhà người ta, làm gì có ai trông con Bông. Để nó ở nhà chắc khóc hết nước mắt vì đói và rét…".
Thằng Cò, con chị Hương dọn nơi ở của mình khi có khách
Những tưởng cuộc sống cứ thế chậm chạp trôi đi, cuộc sống hai mẹ con dần sẽ ổn định. Năm 2001, chị lại có thai. Hỏi chị hoàn cảnh có đứa thứ 2 nhưng chị không dám nói. Chị tránh đi ánh mắt của chúng tôi, miệng lí nhí: "Chị khổ lắm…" - rồi chị lại khóc. Lúc chị Hương quay mặt đi khóc thì có tiếng thằng Cò nói vọng ra từ một ngôi mộ bên cạnh: "Ối giời! Bố cháu giàu lắm, có cả xe Liberty cơ đấy. Cháu biết bố cháu đang ở đâu mà. Chả cho cháu gì…". Buổi chiều hôm đó, đi làm về chị thấy đau lưng ê ẩm. Gắng gượng mang chậu quần áo đi giặt nhưng không chịu nổi. Cố dặn người hàng xóm cất quần áo giúp nếu trời mưa rồi lủi thủi lên trạm y tế phường.Chị Hương bùi ngùi: "Hôm đó chị lên trạm y tế phường, có tới 2 người ở đó nhưng họ bảo không biết gì về đỡ đẻ cả. Họ bảo gọi xích lô hay taxi đi bệnh viện. Nhưng chị không còn xu dính túi. Thế là chị lại đi bộ về nhà, đoạn đường về nhà thật kinh khủng. Có những lúc đau quặn phải gục đầu vào tường, chân tay run lập cập". Vậy là đứa trẻ thứ 2 cũng ra đời, một số phận bất hạnh như được dự báo trước khi nó được sinh ra ở ngoài đường.
Nguy hại những đứa trẻ không có tương lai
Là chị Hương nói thế nhưng tôi vẫn cứ băn khoăn tự hỏi rằng nếu chị đã biết là sinh cái Bống ra đã khổ sở, vất vả sao chị lại "đi với người ta" đến rồi đớn đau mà sinh ra thằng Cò trong tủi nhục. Chị kể về sự khốn đốn khi phải nuôi 2 con. Tôi nghe chị, thương mà giận.
Có lẽ điều ám ảnh nhất với chúng tôi không phải là túp lều hôi hám, rách nát của mẹ con chị Hương mà chính cặp mắt ngây thơ thoáng chút ngỗ nghịch, bất cần của hai đứa trẻ? Trong tương lai liệu chúng có đứng vững được trước cám dỗ hay không? Khi bước vào khu nghĩa địa Khương Đình chúng tôi không thể cầm lòng khi thấy con trai chị Hương vẫn còn nằm co dưới nền đất và trùm kín chiếc chăn.
Chị Hương nói: "Chiếc giường hằng ngày ngủ, có 3 con chó thường xuyên nằm cùng nên rất hôi. Thằng "Cò", (tên chị vẫn thường gọi) nó không chịu được mùi hôi nên nằm ở đây đó". Mới 11 tuổi nhưng Quốc Anh (con trai thứ 2 của chị Hương) đã tỏ ra bất trị và lì lợm. Thấy cháu nằm nền đất, chúng tôi liền hỏi: "Sao nằm đất thế này?", cậu bé cộc lốc: "Không trả lời! Không quen biết".
Ngồi cùng mẹ bên ngôi mộ sát giường ngủ, cu cậu liên tục cắt ngang câu chuyện giữa chúng tôi bằng những lời đề nghị "xin tiền chơi game, mua súng". Mẹ "Cò" nói thằng bé học cũng được nhưng phải cái nghịch nhất lớp. Chị thậm chí cũng không rõ chuyện thằng Cò đã nghỉ học được hơn 1 năm rồi. Nó đòi mượn bằng được chiếc điện thoại "hàng hiệu, đập hộp không vỡ" của tôi, hí hoáy chơi trò nhảy bóng. Rồi cứ thế cười sảng khoái khi vượt qua màn này màn khác. Cũng chỉ với cách đó Cò mới đủ kiên nhẫn ngồi trả lời mấy câu hỏi của "những người xa lạ" là chúng tôi.
Nó buông thõng từng lời: "Cháu chán học rồi. Không bao giờ thích đi học. Đến trường bọn nó hay nói xấu sau lưng. Cháu tức, đấm nhau suốt. Cô giáo nói cháu cũng chửi lại". Bạn thân của thằng Cò ngoài mấy "anh em" hội "MU, võ lâm truyền kỳ" (game online) là mấy con chó, mèo trong "nhà" và cái nghĩa địa hoang vắng với những lần sợ bắn người khi nhìn thấy bóng ma lởn vởn trong đêm tối.
"Nhiều lần ở đây người nghiện toàn vào hút, chích. Họ ngồi ngay trên giường nhà cháu. Cháu nhìn cháu ghê lắm. Kim tiêm quanh đây rất nhiều", thằng bé vừa kể vừa kéo tôi ra đống gạch cạnh lối ra vào nghĩa địa, chỗ mà buổi sáng nó vừa nằm, chỉ vào cái bơm kim tiêm và chai nước còn thừa vẫn lăn lóc ở đó để chứng minh.
Còn cái Bông, chị thằng Cò hiện đang học lớp 7. Em sinh năm 1997 nhưng đi học muộn 2 năm. Chị Hương gương mặt rạng ngời, khoe: "Cái Bông học khá. Nó thích học". Nhưng sống giữa sự "hoang dại" đến lạnh người và ít được quan tâm, cũng như thằng Cò, chị nó sẵn sàng buông lời bốp chát, thiếu chủ ngữ, xưng hô từ với người lớn tuổi hơn. Các em thực sự muốn "xa lánh" thế giới ồn ào ngoài kia.
Hỏi về ước mơ sau này, mẹ thằng Cò nói: "Chị Bông nói sau này thích học nấu ăn. Thằng Cò thích làm phi công, được tự do bay nhảy, đứng ở trên cao để ngắm nhìn mọi thứ". Còn chị, chị chẳng mơ ước gì nhiều "chỉ mong sau này chúng có mảnh đất để ở".
Bà Nguyễn Thị Phương, Phó Chủ tịch phường Khương Đình (Thanh Xuân, Hà Nội) cho biết, hiện 3 mẹ con chị Hương không đăng ký hộ khẩu tại phường, chị là dân nơi khác đến. Trước khi ra nghĩa địa, 3 mẹ con sống lang thang, vạ vật tại hiên của các nhà cạnh đường, có khi ở những ngôi nhà hoang. Cuộc sống vô cùng khổ cực và vất vả.
Từ khi ra nghĩa địa Khương Đình sống, phường biết hoàn cảnh và có quan tâm đến 3 mẹ con chị Hương. Tạo điều kiện làm giấy khai sinh cho 2 đứa con mặc dù các cháu không có bố. Hơn nữa, khi đến tuổi đến trường phường cũng tạo điều kiện cho các cháu đi học và được miễn phí hoàn toàn. Phường Khương Đình thường xuyên có quà, tặng sách vở, quần áo cho 2 cháu nhỏ. Hiện phường Khương Đình đang làm đơn đề nghị cho cả 3 mẹ con đi Trung tâm bảo trợ xã hội.
http://www.tinmoi.vn/ba-me-con-song-o-nghia-dia-giua-ha-noi-09590473.html
Nhãn:
bệnh viện,
đàn ông,
khóc,
mắt,
mẹ,
người dân,
quan tâm,
su kien hang ngay,
sự kiện hàng ngày,
sữa,
vật,
xã hội
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)







